Logo of Vovisoft

 
 
   

Gánh Hàng Tình Thương 2003.

 

Ðến Hẹn Lại Lên...

Năm hết Tết đến, anh chị em Vovicare lại có dịp ngồi lại với nhau để cùng lo cho ngày “Gánh Hàng Tình Thương” sẽ được tổ chức vào tháng 3 sắp đến, mục đích để gây quỹ giúp các em mồ côi và học sinh nghèo nơi quê nhà. Vì đây là lần thứ nhì tổ chức nên anh chị em chúng tôi đã bắt tay vào việc một cách mau lẹ, không còn bở ngở như năm vừa rồi. Anh Việt điều hành chung, anh Sơn Trần, cô Mai lo việc in quảng cáo, vé,  anh Tài lo phân phối vé, tôi và anh Tuấn chuyên chở đồ đạc, chị Hạnh chịu trách nhiệm phần ẩm thực, công việc đâu vào đó, tuy nhiên có một vấn đề mà anh chị em chúng tôi vẫn bàn cãi sôi nổi như năm rồi, đó là giá vé ủng hộ. Một nữa muốn giữ nguyên giá cũ là 15$ cho người lớn và 7$ cho trẻ em, nhưng một nữa lại muốn tăng từ 15$ lên 20$ cho người lớn và từ 7$ lên 10$ cho trẻ em. Hai bên bàn cãi ì sèo, bên nào cũng có lý của bên đó. Lúc anh Sơn Trần đang phân bua, giải thích lý do tại sao phải giữ nguyên giá cũ năm rồi thì anh Ngọc la lên: “Lần sau họp bàn giá vé mình mời ổng đi chổ khác chơi, không cho ổng họp nữa …”  Thấy phe bên kia mạnh quá tôi khều anh Sơn nói nhỏ: “Thôi chịu thua mấy ổng đi cho khỏe.” Thế là mọi chuyện OK, cứ thế mà tiến hành.

 Bắt Ðầu Từ Khâu Quảng Cáo...

Công việc vận động cho ngày “Gánh Hàng Tình Thương” được bắt đầu vào ngày khai trương của hội chợ Tết do cộng đồng tổ chức. Anh Việt xin được một chỗ cho Vovicare và anh Tuấn đã tình nguyện ra đó để phát những tờ quảng cáo, nhân tiện anh mang theo thùng donation mà anh Dân, anh và tôi vừa làm xong vào buổi sáng hôm đó. Sau khi phụ anh Tuấn bày biện đâu đó xong xuôi thì đã đến giờ tôi phải đi làm. Công việc của tôi là lái xe bus, vừa lái xe mà lòng tôi cứ khắc khoải nhớ đến anh, thấy thương bạn mình quá. Thỉnh thoảng tôi lại gọi điện hỏi thăm anh xem có gì trục trặc không và cũng để cho anh đỡ buồn. Anh bảo là anh cũng OK lắm, đừng có lo cho anh. Nhưng qua hôm sau tôi mới biết rằng nguyên ngày hôm đó anh đã nhịn đói, bởi vì anh vừa bắt đầu ăn ngày một bữa trước ngọ mà tôi không biết, và vì sáng hôm đó anh lo phụ đóng thùng donation, vừa xong thì đã vội cùng tôi ra hội chợ Tết nên chưa kịp ăn gì cả!

 Ðến tối ngày thứ ba, sau khi xem bắn pháo bông xong, chúng tôi bê thùng donation về nhà chị Tú đổ tiền ra đếm, kết quả cũng khá khả quan, 750 $. Chúng tôi hẹn nhau năm tới sẽ bê thùng donation ra hội chợ Tết đứng nữa.

 Trời Mưa Thì Mặc Trời Mưa...

 “Gánh Hàng Tình Thương”  năm nay vẫn được tổ chức tại địa điểm cũ của năm rồi là Muscat park, Chipping Norton. Như đã phân công, sáng sớm ngày 16/3/2003, anh Việt, Hảo, Tuấn,Tài và tôi có nhiệm vụ đến địa điểm tổ chức để giữ chỗ. Ðúng 6 giờ sáng Hảo đã có mặt, rồi đến tôi, anh Việt, anh Tuấn và Tài. Sau khi mỗi người làm một ly cà phê pha sẵn do anh Việt mang theo thì anh em chúng tôi bắt tay vào việc, lúc đang dọn dẹp bài biện bàn ghế thì trời bắt đầu đổ mưa! Bốn năm anh em chúng tôi nhìn nhau mà phát rầu, mây ở đâu kéo tới mù mịt, khi anh Việt và Tài đang treo bong bóng và dán mấy tờ chỉ dẫn lối vô từ ngoài đầu ngõ thì mưa dần dần nặng hạt, hai anh em cố làm cho xong thì quần áo đã ướt nhem, run lập cập, còn tôi và Hảo trong nầy vừa treo xong tấm bảng quảng cáo với những hình ảnh và công việc mà Vovicare đã thực hiện trong năm vừa qua thì mưa cũng vừa ào tới, đem xuống không kịp nên bị ướt lem luốc phải làm lại!

 Sở dĩ chúng tôi chọn Muscat Park để tổ chức ngày “Gánh Hàng Tình Thương” vì nơi đây có mái che, nếu như có mưa thì cũng đỡ được phần nào, nhưng mà mái che chỉ chứa được khoảng 200 người mà chương trình dự trù đến 500 người! Thật tình chúng tôi không thể tưởng tượng được khung cảnh sẽ hỗn loạn như thế nào nếu như mưa vẫn tiếp tục?  Anh Tuấn có kể cho tôi nghe câu chuyện anh đi dự ngày lễ hội ở chùa Thái Lan vùng Bundanoon vào tuần rồi, và không may lúc lễ bắt đầu thì trời đổ mưa, mọi người nhốn nháo tìm chỗ trú mưa. Anh còn nói thêm là “Cái lạnh nó kèm theo cái đói …!”  vì vậy mà khung cảnh vô cùng hỗn loạn, mặc dù ban tổ chức đã cố gắng tối đa, lên loa kêu gọi … nhưng vẫn không làm sao cho mọi người ổn định được! Thôi thì tới đâu tính tới đó, anh em chúng tôi vừa làm vừa cầu Trời khấn Phật.

 Ðến 8 giờ thì anh Hiền, chị Hạnh và mọi người lần lượt kéo tới, người nào có việc người nấy. Ðang lui cui làm việc thì bỗng từ đâu một bà người Lebanese chạy ùa vào, bà nói là nhóm của bà dự định tổ chức buổi party tại đây khoảng vài trăm người! Anh Hiền nhìn bà ta rồi nói, “Tụi tui cũng có khoảng vài trăm người nhưng mà tụi tui đến trước! J”. Bà ta nghe anh Hiền nói xong thì chới với hỏi lại: “Vậy thì làm sao bây giờ ?”  Tôi bèn chỉ cho bà ta cái park kế bên cũng có mái che nhưng nhỏ hơn. Bà ta còn đang chần chờ thì tôi bồi thêm: “Bà phải lẹ lên, nếu chậm thì …” tôi chưa kịp nói hết câu thì bà ta đã ba chân bốn cẳng chạy nghe cái rẹt bất kể mưa đang nặng hạt. Thật hú hồn, nếu như mà bà ta đến đây giành chỗ trước thì không biết anh em chúng tôi phải tính làm sao! Có lẽ sang năm tới anh em chúng tôi phải ngủ tại đây để giành chỗ, chứ 6 giờ sáng cũng chưa chắc ăn!

 Ðã 10 giờ rồi mà mưa vẫn không ngớt, anh Sơn Trần vừa lui cui dọn chỗ để mấy nồi nước lèo, có lẽ bị mưa tạt dữ quá nên anh la lên:

-          Ê, ông Sơn! cái vụ nầy sao kỳ vậy ?

-          Tôi hỏi lại: Cái vụ nầy là vụ gì ?

-          Thì cái vụ trời mưa chớ còn vụ gì nữa.

Tôi quay qua bán cái cho thầy Tài.

-          Thầy Tài nói là để thầy lo rồi mà, tôi đâu có biết.

Tài ở tuốt bên kia nghe nói liền lớn tiếng trả lời:

-          Tôi tính hết rồi, mấy ông đừng có lo, mưa một chút nữa là tạnh rồi!

Tôi và anh Sơn Trần nghe nói như vậy thì cười ngất, tạnh sao nỗi mà tạnh, đã gần 11 giờ rồi mà mây còn dầy đặc như thế nầy!

 Anh Ngọc có lẽ là người rầu nhất, vì anh lãnh phần bán bia và nước ngọt, mưa kiểu nầy thì chỉ có nước mang về chia nhau mà uống!

 Có một số người đã mua vé rồi, họ gọi điện thoại cho tôi hỏi “Gánh Hàng Tình Thương” vẫn tổ chức hay cancel ? Tôi mạnh miệng trả lời là vẫn tổ chức theo chương trình đã thông báo.

 Ông Trời Cũng Phải Thông Cảm...

 Còn chừng 20 phút nữa là đã tới giờ khai mạc, tôi vừa làm vừa nhìn mấy đám mây âm u rồi ngẫm nghĩ: “Sao xui quá, tổ chức nhằm mùa mưa …!”  Tôi lẩm bẩm mấy câu thơ của ÐNV cho cuộc đời thêm phần ướt át.

             Mưa rơi phủ kín chân trời,

            Rơi cho tím cả một đời áo em!

                               . . . . . . . .

 Nhưng rồi như một phép lạ xảy ra, gió không biết từ đâu tới, thổi mấy đám mây giạt về một phía, mưa bắt đầu nhẹ hạt, trời quang đãng dần, những tia nắng lung linh huyền ảo bắt đầu chiếu sáng làm cho tâm hồn tất cả anh chị em chúng tôi ấm lại. Tôi dường như không tin vào cặp mắt của chính mình! Chỉ mới 20 phút trước đây thôi mà bây giờ bầu trời đã thay đổi hoàn toàn và khi giờ khai mạc bắt đầu thì giọt mưa cuối cùng cũng vừa dứt, bầu trời trở nên trong sáng một cách kì lạ.

 Khách khứa bắt đầu kéo tới, số lượng mỗi lúc một đông, ban ẩm thực làm việc không ngớt tay. Chị Hạnh một mình điều quân khiển tướng, chạy tới chạy lui. Bây giờ mọi người mới thấy được tài quán xuyến của chị. Gian hàng bánh được mọi người chiếu cố nồng nhiệt, thôi thì đủ loại bánh, bánh ít trần, bánh mặn, bánh bèo … chỉ nhìn thôi cũng đã thấy ngon rồi! Những gian hàng khác cũng không kém phần náo nhiệt.

 Trục Trặc Kỹ Thuật...

 Sau khi anh Việt nói vài lời giới thiệu về ý nghĩa và mục đích của ngày “Gánh Hàng Tình Thương”  và cảm tạ quan khách thì ban nhạc Quê Hương bắt đầu lên tiếng giúp vui. Anh Quang cũng là trưởng ban nhạc mở màn với bài Chiếu Cà Mau, một bài ca đậm tình quê hương đã đưa tên tuổi của Út Trà Ôn lên đài danh vọng vào thập niên 1960. Mọi người vừa ăn vừa thưởng thức chương trình văn nghệ bỏ túi thì bỗng nghe một tiếng “bựt” rồi tiếng đàn tiếng ca ngưng bặt, thì ra đàn đứt giây! Anh nhạc sĩ sau một hồi loay hoay thay dây đàn thì chương trình văn nghệ lại được tiếp tục. Sau anh Quang là một giọng ca nữ, tiếng ca và tiếng đàn đang hòa nhau réo rắt thì mọi người bỗng nghe một tiếng “ Xì ” não nuột!  Khói từ dàn máy bay ra mù mịt! Các chuyên viên kỹ thuật của Vovisoft như thầy Hồng, anh Sơn Trần … ào tới xem xét coi có thể giúp được gì không, nhưng tất cả đành bó tay! Thấy anh Quang trưởng ban nhạc ngồi buồn thiu, tôi tới hỏi thăm, anh nói: “Xui quá, Amplifier bị cháy …!” Tôi an ủi anh: “Thôi không sao, rút kinh nghiệm cho năm tới.”

Một chị trong ban nhạc Quê Hương với bài vọng cổ

 Khách tới mỗi lúc một đông, cô Nga bán vé không kịp nghỉ tay. Ðến 12 giờ rưỡi thì bãi đậu xe đã hết chỗ. Kẻ tới người lui, vừa ăn uống vừa chuyện trò vô cùng nhộn nhịp. Một điều mà hầu như mọi người đều nhận ra là không khí vui vẻ, thân mật của ngày “Gánh Hàng Tình Thương” làm cho mọi người đến dự có cái cảm giác tự nhiên và thoải mái. Một vị cao niên có lần đã phát biểu cùng bạn bè: “Tôi đã từng dự nhiều đám tiệc nhưng đây là bữa tiệc thứ nhì mà tôi thấy hoàn hảo từ nội dung đến hình thức…” Không biết có phải nhờ cái không khí vui vẻ và thân mật nầy mà ông đã có sự nhận xét như vậy?

 Ai Mua Tóc, Tôi Bán Tóc Cho...

 Trong lúc mọi người đang thưởng thức các món ăn thì gian hàng “Ða dụng” của anh Tùng bắt đầu làm việc. Ðầu tiên anh cạo đầu cho thầy Giác, rồi anh Sơn Trần, anh Sang, thầy Dzĩnh. Lý do quí vị nầy cạo đầu là vì anh Tony, trong buổi họp trước đây khi thấy cái đầu tôi trọc lóc anh mới nói với thầy Giác là nếu thầy Giác chịu cạo đầu thì anh trả cho thầy 200 đô để bỏ vào quỹ Vovicare. Thầy Giác không chịu, anh bèn tăng lên 300 đô và cuối cùng thầy Giác chịu cạo đầu với giá 400 đô! Sau khi mua mái tóc của thầy Giác xong, Tony quay qua mua mái tóc của anh Sơn Trần, cuộc trả giá bắt đầu và cuối cùng anh Sơn Trần chịu bán mái tóc với giá 270 đô. Chị Tú ngồi gần đó la lên: “Trời ơi! Sao tự dưng kêu ông xã tôi cạo đầu? Hổng được đâu…” 

Anh Sam Lương đang xuống tóc cho anh Sơn Trần

 Lúc thầy Giác đang cạo đầu thì thầy Dzĩnh ở đâu tà tà đi tới và ngạc nhiên hỏi:

- Ủa! tại sao cạo đầu vậy?

- Thầy Giác trả lời: Cạo đầu có tiền.

- Thầy Dzĩnh bèn nói: Vậy hả! Cho tôi cạo với!

Mọi người hoan hô tinh thần của thầy Dzĩnh và anh Việt và chị Tâm đã mua mái tóc của thầy Dzĩnh 200 đô.

 Tội nghiệp cho anh Sang, lâu lâu mới gặp anh em một lần, vừa gặp tôi anh đã sững sốt khi nhìn thấy cái đầu trọc của tôi và la lên: “Trời ơi, trời ơi …”  Nhưng khi ra về anh đến bắt tay tôi với cái đầu cũng trọc lóc! Thì ra mái tóc của anh cũng được Tony mua với giá 250 đô.

 Riêng anh Thành, mặc cho ai làm gì thì làm, anh cứ âm thầm đi tới đi lui cầm máy quay phim quay không xót một chi tiết nào, có lẽ chỉ có một chi tiết mà anh đã bỏ quên là cái bao tử của anh đã bị bỏ trống! Nhưng nhờ thế mà sau khi “Gánh Hàng Tình Thương” hoàn tất, chúng tôi mỗi người có được một VCD ghi lại những hình ảnh sinh hoạt của ngày “Gánh Hàng Tình Thương” do anh Sơn Trần bỏ công sang lại.

 Ðến 1 giờ trưa, các món ăn bắt đầu cạn dần nhưng khách cũng còn tới lai rai. Có một nhóm anh chị đã mua vé rồi và có lẽ là nhóm tới muộn nhất, chúng tôi kiểm tra lại thức ăn thì thấy chỉ còn có 2 món duy nhất là barbecue và bắp nướng. Vì thế mà cô Nga đề nghị trả lại tiền cho các anh chị đó, nhưng các anh chị đó nói là mua vé ủng hộ nên không chịu lấy tiền lại và nói là “Còn cái gì thì ăn cái đó …” .

 Thành Công Mỹ Mãn...

 Khoảng 4 giờ thì mọi chuyện coi như êm xuôi, chúng tôi ngồi lại tổng kết sơ khởi số vé phân phối trước khi thu dọn chiến trường, ai nấy đều ngạc nhiên và vô cùng phấn khởi với trên 600 vé được phân phối, trong đó số vé bán tại chỗ trên 300 vé, số tiền thu được sau khi trừ chi phí còn hơn 11.000 Úc kim, vừa tiền bán vé, tiền donation và tiền của các anh bán mái tóc của mình.

 Bây giờ ngẫm nghĩ lại tôi mới thấy trận mưa sáng hôm đó đã giúp cho ngày “Gánh Hàng Tình Thương” được hoàn hảo. Bởi vì ban ẩm thực chỉ dự trù thức ăn cho khoảng 500 người mà số người hôm đó lên trên 600! Nếu như không có trận mưa thì số người đến dự phải tăng lên rất nhiều và khi đó không biết anh chị em chúng tôi phải làm sao cho ổn !

 Xin cảm ơn tất cả quí vị ân nhân, mạnh thường quân đã nhiệt tình ủng hộ công của và khuyến khích cho ngày “Gánh Hàng Tình Thương 2003” được thành công tốt đẹp. Mong rằng sẽ gặp lại đông đủ vào ngày “Gánh Hàng Tình Thương 2004” để cùng nhau thưởng thức những món ăn đậm tình quê hương của quí ân nhân trong ban ẩm thực:

 1. Co Chan                  Banh it tran
2. Co Lan                    Bi chay
3. Co Huong & Lan      Banh beo va banh bot loc
4. Chi Hai (ma Loan)    Banh Beo va banh bot loc
5. Chi Yen ( anh Viet)   Com ga Bac Lieu
6. Loan                       Bun thit nuong, luoi bo va de xao lan
7. Chi Phu anh Dong    Bun bo Hue & banh choux
8. Chi Thanh                Goi bo
9. Ban Chi Thanh         Com chien
10. Co Mai (anh Tung)  Chao huyet
11. Co Nga (vovicare)    Bun rieu
12. Co Tuyet (anh Ngoc) Bun rieu
13.Chi Suong va co Buu  Banh it tran
14.Chi Hong           Bun rieu chay, goi du du & com chay
15. Chi Mui            Bun xao chay, sam bo luong
16. Chi Mui va ban  Banh it tran
17.Co Nga Huynh   Bo kho
18. Chi Tu            Nem nuong, ga Kentucky va banh man
19. Chi Hanh Hung  Bo lui, bun thit nuong
20. Chi Cuc(anh Hien)  Goi tom thit
21. Anh Nhan          Mi ap chao & soup do bien
22. Co Mai Pham     Banh cay
23. Chi Ngoc Anh    Goi chay
24. di Ba Chuong     Com chien ga
25. Co Donna          Bo bia
26. Co Lan              Kebab
27. Chi Diep           Nuoc hot e & rau ghem
28. Anh Minh & Tuan  sua dau nanh
29. Co Kim Hanh     Rau cau
30. Co Cuc ( buu dien)  Banh lot nuoc dua
31. Chi Quang             Banh bo
32. Ban chi Yen        Xoi vo
33. Chi Hien             Ga nuong va bun lon
34. anh Son Dang     Bap

 Sơn - Ðặng.

 

Những mẫu chuyện bên lề:

 

Ông già kì lạ đêm hội chợ Tết..

Vào cái ngày mà  tôi đưa anh Tuấn ra hội chợ Tết để phát quảng cáo cho ngày Gánh Hàng Tình Thương, sau đó thì tôi đi làm, công việc của tôi là lái xe bus. Vào đêm hôm đó, khoảng 9 giờ tối, tôi rước một ông khách có dáng dấp rất kỳ lạ. Vừa bước lên xe ông đã vỗ vai tôi rồi cười ha hả giống như là đã quen thân nhau từ lâu rồi. Thấy ông là người cao niên nên tôi cũng tỏ vẻ kính trọng chào hỏi. Sau vài câu xã giao ông lên tiếng khuyên tôi một vài điều về đời sống cá nhân và kêu tôi nên tiếp tục làm việc từ thiện. Tôi chưa kịp nói gì và cũng hơi ngạc nhiên là tại sao mà ông lại biết tôi đang làm việc từ thiện thì ông lại nói thêm: “ Tôi thấy cậu là người đạo đức nên nhắc cho cậu nhớ”. Khi đó tôi bèn hỏi lại: “Làm sao mà bác biết cháu là người đạo đức?”. Ông lại cười ha hả và trả lời: “Tôi nhìn tướng cậu thì thấy đúng ra cậu đã chết rồi, nhưng mà nhờ vào công việc từ thiện mà cậu đang làm đó nên cậu mới còn ngồi đây mà lái xe, nhưng mà tai nạn của cậu chưa có hết, khi nào gặp lại tôi sẽ giải cho cậu”.

Tự nhiên trong đầu tôi nghĩ “Chắc mấy ông thầy bói muốn kiếm ăn.” Dường như đoán được ý nghĩ của tôi, Ông nói thêm: “Tôi không lấy tiền bạc gì hết, có cái gì cậu cho tôi ăn cái đó là được rồi.” Tôi vốn không tin mấy vào chuyện bói toán, mê tín nhưng cũng hỏi lại: “Chẳng hay bác ở đâu?” Ông trả lời: “Tôi sống rày đây mai đó không có chỗ ở nhất định.” Tôi lại hỏi: “Chẳng hay Bác tên gì?” Ông trả lời: “Tôi thứ 10, tên Sữu.” Nói xong ông lại cười ha hả rồi vỗ vai và chúc phúc cho tôi nhân dịp đầu năm rồi từ giã xuống xe.

Nếu như công việc làm của anh chị em chúng tôi quả thực có phước đức như vậy thì các anh chị trong ban “Hỏa đầu quân” của chị Hanh mới thật sự là những người đã bỏ ra công sức, tạo ra đồng tiền nuôi các em mồ côi nơi quê nhà. Tôi xin được chia xẻ câu chuyện trên đây cùng các anh chị em đã góp công của cho ngày “Gánh Hàng Tình Thương 2003”.

 

Sơn - Ðặng.

 


 

Trở Về Trang Nhà

Vovicare Webmaster