Đám mây mù bao phủ cổ thành Giê-ru-sa-lem một
buổi sáng Chúa nhật 2000 năm trước.
Mặt trời vẫn chiếu sáng rực rở, nhưng nỗi thất vọng kinh
khiếp xâm chiếm tấm lòng của một số dân cư trong thành còn tối hơn
màn đêm. Họ là những người yêu
mến một người tên Giê-xu và chứng kiến Ngài bị thảm sát bằng một
trong những cái chết rùng rợn nhất mà con người đã nghĩ ra.
Sự sợ hãi làm cho nỗi đau buồn của họ thêm
thắm thía. Họ kính mến người lảnh
đạo, nhưng không dám tụ hợp công khai dưới danh nghĩa của Ngài. Những nhà lảnh đạo tôn giáo và chính
trị đầy lòng ganh tị đã xách động dân chúng tại Giê-ru-sa-lem để
lòng họ đầy sự oán ghét, và có thể lắm nạn nhân kế tiếp sẽ là
những môn đồ của người Na-sa-rét đó.
Những biến cố tang thương trong tuần lể trước đó
cứ ám ảnh tâm tư của nhóm bạn hữu Chúa Giê-xu. Cuộc bố ráp thình lình của đoàn quân
La mã trong vườn Ghết-sê-ma-nê để tìm bắt Chúa, phiên tòa dai dẳng
vào giờ giấc quái gỡ, sự sĩ nhục và hành hạ giáng trên nạn nhân
vô tội, bất lực bởi một trò hề công lý; những chiếc đinh ngoan
nghiệt xé nát tay chân Ngài và cuối cùng là cái chết dai dẵng đau
thương trên thập giá.
Một số câu hỏi cứ tiếp tục lẩn quẩn trong đầu
óc rối nùi của họ. Chúa Giê-xu
đã phạm phải tội hình gì ? Phải chăng chữa lành người bịnh hoạn, ban
bánh cho người đói, làm bạn với những người cô đơn là tội không
thể tha thứ ? Làm sao mà con người
"văn minh" lại có thể độc ác và bạo hành đến độ cùng cực như thế
? Không lẽ điều thiện luôn luôn
bị điều ác lấn ép hay sao ? Nỗi
bối rối của họ cũng dễ hiểu. Họ
đã mất Thầy, Đấng sáng lập niềm tin của họ, và niềm hy vọng gặp
lại Ngài rất là mỏng manh. Họ
khọng còn điều gì để mong đợi, không còn lẽ sống. Và họ chỉ có thể làm một điều : trở
lại với nghề cũ, với thuyền và lưới đánh cá, với biển cả ngàn
năm.
Cùng ngày đó, những bản báo cáo kỳ dị và đầy mâu thuẩn bắt đầu truyền tụng trong thành phố. Chẳng bao lâu, mọi người đều bàn tán, ai cũng cho là mình biết chuyện. Có người cho rằng Giê-xu mà hàng triệu người chứng kiến bị đóng đinh và chôn đã sống lại. Những người khác quả quyết rằng các môn đồ đã thừa lúc lính canh ngủ gục đánh cắp thân xác Ngài. Cũng có nhiều người bịa ra những lý luận khác nhau để giải thích về việc thân xác Giê-xu không còn trong phần mộ.
Nếu thật sự các môn đệ đã đánh cắp xác vị
Thầy của họ thì giới cầm quyền La-mã phối hợp với người Do Thái đã
phanh phui ra âm mưu này rồi. Họ
sẽ truy ra chổ dấu xác, kéo lê lết các đường phố Giê-ru-sa-lem và
tuyên bố với dân chúng rằng : " Ai nói Christ sống lại từ cỏi chết
? Hãy nhìn đây! Hãy chứng kiến tận mắt thân xác mục
nát. Hắn đã chết tận xương
tủy." Làm như thế chắc họ đánh
tan được " huyền thoại " về sự phục sinh và làm câm miệng những kẻ
theo Chúa mãi mãi.
Thế nhưng kẻ thù của đấng Christ không thể làm
được điều này vì lý do đơn giản là không
tìm đâu ra thân xác mục rửa đó.
Ngôi mộ đã trống mặc dầu có dấu ấn của hoàng đế và lính
canh cẩn mật. Không ai có thể phủ
nhận lời chứng sắc bén này : "Tại sao các ngươi tìm người sống trong
vòng kẻ chết ? Ngài không ở đây đâu.
Ngài đã sống lại."
Lý thuyết cho rằng Giê-xu Christ đã tỉnh lại - hoặc hồi sinh sau một cuộc hôn mê hay ngất xỉu tạm thời- là chuyện không thể có trong sinh vật học. Ngài không ăn uống trong thời gian ít nhất là 17 giờ đồng hồ. Cơ thể và cảm xúc của Ngài chịu đau đớn nhiều giờ. Ngài bị chảy máu trên đầu, tay và chân ít nhất 6 tiếng đồng hồ - từ 9 giờ sáng đến 3 giờ chiều. Và để bảo đảm rằng Ngài đã chết, thì một tên lính dùng giáo đâm ngang sườn Ngài, thì thấy máu và nước chảy ra. Có thể nói chỉ sau khi giấy khai tữ được nhà cầm quyền ký, thân xác của Chúa Giê-xu mới được phép đem đi chôn.
Phải chăng những môn đồ Chúa bị ảo giác lừa
dối ? Phải chăng hình ảnh mà họ cho là Đấng Christ chỉ là sản phẩm
của trí tưởng tượng quá độ ? Nếu quả là ảo giác, thì làm thế nào
chúng ta có thể giải thích sự thật là rất nhiều người trong bọn họ
ai cũng cho rằng mình đã thấy Chuá Giê-xu trong nhiều trường hợp khác
nhau ? Nghiên cứu kỷ những sách Phúc âm cho chúng ta thấy rằng sự
phục sinh của Đấng Christ đã làm cho môn đồ của Ngài hoàn toàn kinh
ngạc. Những người đàn bà trung tín
đến phần mộ để xức thuốc thơm theo tục lệ Do Thái đã quá sợ hãi
khi họ thấy chỉ còn tấm vải liệm (Mác 16 : 8)
Trên đường về làng Em-ma-út, hai môn đồ bị dày
xéo bởi niềm đau khổ vô biên. Họ
đang than vãn về sự mất mát lớn lao của họ, không hề nghĩ đến
chuyện Chúa Giê-xu sống lại, thì bổng nhiên Giê-xu đến gặp họ (Luca
24:31). Thô ma nhất định không chịu
tin là Đấng Christ đã phục sinh cho đến khi Ngài bảo Ông sờ vào
những dấu đinh. Trong sự kinh ngạc
hoàn toàn, ông đã la lên : "Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi"
(Giăng 20 : 25-26). Những môn đồ
tại bờ hồ Ga-li-lê rất sửng sốt khi Chúa Giê-xu hiện ra với họ
(Giăng 21:7). Nhiều người trong
những trường hợp khác nhau đã xác nhận là họ có nhìn thấy Cứu Chúa
sau khi Ngài sống lại từ cỏi chết :
1.
Ma-ri Ma-đơ-len (Mác
16:9)
2.
Những người đàn bà khác (Mathiơ 28 : 9)
3.
Hai môn đồ trên đường về làng Em-ma-út (Luca 24:15)
4.
Phi-ê-rơ (I
Côrinhtô 15:5)
5.
Mười môn đồ khi không có Thô-ma ( Giăng 20 : 19)
6.
Mười một môn đồ khi có Thô-ma ( Giăng 20 : 26)
7.
Tại bờ biển Ga-li-lê ( Giăng 21:1)
8.
500 anh em (I
Côrinhtô 15:6)
9.
Mười một môn đồ tại Ga-li-lê (Ma-thi-ơ 28 : 7)
10.
Gia-cơ (I
Côrinhtô 15:7)
11.
Khi Ngài thăng thiên (Luca 24:50)
12.
Ê-tiên (Công
vụ 7:56)
13.
Sau-lơ người Tật-sơ, sau gọi là Phao-lô (I Côrinhtô 15 :58)
Chỉ ba ngày trước khi Chúa chết, những môn đồ của Ngài là một nhóm người hèn nhát, sợ hãi. Giu-đa bán thầy với giá 30 nén bạc; Phi-ê-rơ chối rằng mình không hề biết Chúa; tất cả bọn họ bỏ Ngài chạy trốn khi sự thử thách đến. Thế mà chỉ vài tháng sau, cũng chính người hèn nhát này đã làm rúng động thế giới. Họ nói với giới lảnh đạo Do Thái rằng : " Giê-xu này mà các ông đã giết một cách dã man đã được Đức Chúa Trời làm sống lại và tôn làm Chúa." Và họ đã lập lại nhiều lần lời tuyên bố phi thường này giữa nanh vuốt của sự chống đối và bách hại.
Chỉ có một lời giải thích cho sự thay đổi lạ
lùng nầy, đó là từng cá nhân môn đồ đã đối diện với Đấng Christ
phục sinh và tin chắc rằng Ngài quả thật là Con của Đức Chúa Trời.
Sau-lơ, về sau gọi là Phao-lô, là một trong những
kẻ thù hăng say nhứt của Hội thánh lúc ban sơ. Chính lời ông nói mình "bắt bớ và tà
phá Hội thánh". Ông đã làm tất
cả những gì mình có thể làm được để nhổ tận gốc điều mà ông cho
là dị giáo, tà thuyết. Ông đã
thực hiện chiến dịch càn quét Cơ-đốc nhân bằng tất cả mưu trí, sáng
kiến và ảnh hưởng của mình. Sau-lơ
đối với tín đồ thời đó cũng như
Hitler đối với người Do Thái vậy.
Trong nổ lực cuối cùng nhằm tiêu diệt Hội Thánh
sơ khai, Sau-lơ trang bị cho mình một ủy nhiệm thư của thượng cấp ở
Giê-ru-sa-lem, quy tụ một đạo quân có chung mục đích với ông rồi ào
ạt kéo đến thành Đa-mách để bắt giết những tín đồ tại đó. Ông đã hoàn toàn thất bại. Chúa Giê-xu đã đối diện với ông bằng
tất cả sự vinh quang và cao cả của Ngài. Chúa đã đỗi mới toàn vẹn cuộc đời của ông. Ta hãy nghe lời làm chứng của ông
bằng lối văn linh động : " Ầy vậy, tôi lên thành Đa-mách có trọn
quyền và phép bởi các thầy tế lễ cả, đương đi dọc đường, muôn tâu,
giữa lúc trưa, tôi thấy có ánh sáng từ trên Trời giáng xuống, chói
lói hơn mặt trời, sáng lòa chung quanh tôi và những kẽ cùng đi. Chúng tôi thảy đều té xuống đất, và
tôi nghe có tiếng phán cùng tôi bằng tiếng Hê-bơ-rơ rằng : " Hởi
Sau-lơ, sau-lơ, sao ngươi bắt bớ Ta ? Ngươi đá đến ghim nhọn thì khó chịu
cho Ngươi vậy." Tôi thưa : "Lạy
Chúa, Chúa là ai ?". Chúa đáp
rằng : " Ta là Giê-xu mà ngươi đang bắt bớ. Song hãy chờ dậy và đứng
lên, vì ta đã hiện ra cho ngươi, để lập ngươi làm chức việc và làm
chứng về những việc ngươi đã thấy, cùng những việc Ta sẽ hiện đến
mách cho ngươi. Ta sẽ bảo vệ ngươi
khỏi dạn này và dân ngoại là nơi Ta sai ngươi đến, đặng mở mắt họ,
hầu cho họ từ tối tăm mà qua sáng láng, từ quyền lực của quỷ
Sa-tan mà đến Đức Chúa Trời, và cho họ bởi Đức Tin nơi Ta được sự
tha tội, cùng phần gia tài với các thánh đồ"."(Công vụ 26 :
12-18)
Như thế kẻ bách hại nổi danh đã được biến đổi
thành một nhà giảng đạo lừng danh.
Làm thế nào mà một người hất hủi Cơ-đốc giáo và xem thường
câu chuyện phục sinh như một huyền thoại lại trở nên một người
truyền bá đức tin Cơ-đốc lỗi lạc nếu không bởi vì ông đã thực sự
thấy Chúa phục sinh, nghe sứ mạng của Ngài như lời ông đã kể ?
|
|
|
|