Một Người Mà Bạn Phải Đối Diện

 

Tiến sĩ G.D. James, Th.D., D.D.

Người dịch : Thảo Vinh và Trang Ấn

 

Dưới con mắt trần gian, Người không có gì đặc biệt. Người không đẹp trai, không giàu có hay nổi tiếng, Người cũng không tìm cách "chơi nổi" dù có hoàn cảnh thuận tiện. Nếu sinh ra và trưởng dưỡng trong dòng dõi vua chúa, có danh trong xã hội hay trí thức vượt bực là những dấu hiệu của sự vĩ đại thì người không đạt những tiêu chuẩn đó. Người chỉ là một nhân vật vô danh. Khi người sanh ra không có tiếng kèn báo hiệu, không có gối lụa cho người gối đầu; không có trường đại học nào khắc tên người vào bảng danh dự; không một sử gia nào xem cuộc đời người là đáng để ghi lại lưu truyền hậu thế.

 

Người không phải là một thiên tài về văn chương. Người không hề viết một quyển sách hay giới thiệu một lối sáng tác mới, hoặc đề ra một triết thuyết. Bạn hữu của Người từng khó chịu vì thấy trong Người không có một chút cao vọng nào cả. Thế mà đối với kẻ thù, Người là một nhân vật bất khuất vì họ không thể nào đánh đổ niềm tự tin kiên cường của Người. Vài năm trước đây, một tác giả vô danh đã viết về Người như sau :

 

"Đây là một chàng thanh niên được sinh ra tại một ngôi làng hẻo lánh, con trai của một người đàn bà nhà quê. Người làm việc trong tiệm mộc đến tuổi ba mươi, và trong ba năm kế đó Người là một nhà truyền giảng lưu động. Người không hề viết một quyển sách. Không hề giử một chức vụ. Người không làm chủ một căn nhà. Không hề lập gia đình. Không theo học một trường cao đẳng. Người chưa hề đặt chân đến một thành phố lớn. Chưa hề du hành khỏi nơi sinh trưởng hai trăm dặm. Người cũng không thực hiện một điều nào mà người đời cho là cao cả. Người không có bằng cấp, chứng thư, thành tích nào ngoài chính cuộc đời mình.

 

 

Khi người còn trẻ, làn sóng dư luận chống lại Người. Bạn hữu xa lánh. Người bị bắt nộp cho kẻ thù. Người bị bắt nộp cho kẻ thù. Người đã trải qua sự chế diểu của một phiên tòa. Người bị đóng đinh trên cây thập tự giửa hai tên cướp. Khi Người hấp hối, những tên lính đóng đinh Người đã bốc thăm để dành món tài sản duy nhất của Người trên Trần thế là chiếc áo khoác dài. Lúc tắt hơi, Người được chôn trong một phần mộ mượn do sự thương xót của một người bạn.

 

Mười chín thế kỷ trôi qua, Người vẫn là hình ảnh trung tâm của nhân loại và là lảnh tụ của trào lưu tiến bộ. Tôi không quá đáng khi nói rằng tất cả những đạo binh đã từng ra trận, tất cả hải quân đã được thành lập, tất cả những quốc hội đã từng nhóm hợp, tất cả vua chúa từng trị vì, gom chung lại với nhau cũng không ảnh hưởng trên cuộc sống của nhân loại như cuộc đời Cô Độc đó."

 

Không, Người không hề giàu có hay nổi tiếng, nhưng vua chúa và tổng thống quỳ gối dưới chân người. Người không phải là Shakespeare, nhưng Shakespeare nhận Người là cao cả hơn mình. Không có những phát minh khoa học hay triết lý lay chuyển thế giới nào do công Người mà ra, nhưng biết bao nhiêu khoa học gia, những nhà bác học, những triết gia đều công nhận Người là nguồn gốc của mọi sự khôn ngoan. Người bị mang tiếng xấu là con rơi, thế mà nhiều nhà quí tộc và dòng dỏi trâm anh đều muốn đứng chung với Người.

 

Người là ai?  Người đến từ đâu ? Bí quyết ảnh hưởng của Người là gì ? Điều nào khiến Người có sức thu hút quần chúng như thế?

 

Một cụ già sống 700 năm trước Người đã viết :

"Người chẳng có hình dung, chẳng có sự đẹp đẽ; khi chúng ta thấy Người, không có sự tốt đẹp cho chúng ta ưa thích được. Người đã bị người ta khinh dễ và chán bỏ, từng trải sự buồn bực."(Êsai 53:2-3)

 

Nhìn lại ba năm bằng hữu, bạn thân nhất của Người viết rằng :

"Ngôi Lời ở thế gian và thế gian đã làm nên bởi Ngài, nhưng thế gian chẳng từng nhìn biết Ngài. Ngài đã đến tronh xứ mình nhưng dân mình chẳng hề nhận lấy."(Giăng 1 : 10 - 11)

 

Chín tháng trước khi hạ sanh, một thiên sứ đã tiên báo với cha phần xác của Người :

"Ngươi hãy đặt tên là Giê-Xu, vì chính con trai đó sẽ cứu dân mình ra khỏi tội"(Mathiơ 1:21)

 

 

GIÊ-XU. Chỉ tên gọi đã nói lên được bản chất của Người. GIÊ-XU - ĐẦNG CỨU THẾ. Đấng Cứu Rổi mà Thượng Đế đã hứa với nhân loại từ khi tội lổi xâm nhập vào thế gian. Môi-se đã được Thượng Đế chọn lựa để giải thoát dân Ysơraên khỏi ách nô-lệ của người Ai-cập. Chúa Cứu Thế Giê-xu đến từ Trời để giải thoát tất cả nhân loại khỏi xiềng xích và hình phạt của tội lỗi.

 

GIÊ-XU LÀ MỘT NHÀ CÁCH MẠNG

 

Chúa Giê-xu đã làm đảo lọn thế giới tôn giáo và chính trị trong thời Ngài. Ngài đã quét sạch những quan điểm sai lạc về Thượng Đế. Ngài xem thường những tập tục và truyền thống do loài người tạo ra. Ngài đã khiển trách những người lãnh đạo tôn giáo và chính trị thời đó- vốn xưa nay được xem là không thể sai lầm - khi họ lạm dụng quyền lợi và xữ dụng quyền lực của mình một cách bừa bãi. Ngài vi phạm mọi luật lệ về đạo đức khi bầu bạn với những người bị Xã-hội ruồng bỏ, người thuộc từng lớp hạ lưu và những kẻ bị xem là vô dụng.

 

Giới lảnh đạo tôn giáo Do Thái đòi hỏi rằng tội tà dâm và cướp của phải chịu hình phạt tối đa. Thế mà Chúa Giê-xu tha thứ cho một người nữ phạm tội tà dâm và làm bạn với một người làm đầu bọn thâu thuế. Đối với những nhà soạn thảo chính sách tôn giáo của thế kỷ đầu tiên tại Palestine, ngày Sa-bát là thánh. Ngay cả những việc làm nhân đạo cũng bị kể là phạm luật. Thế mà Chúa Giê-xu chửa lành người bịnh trong ngày Sa-bát. Người Do Thái tán thưởng những người dâng hiến nhiều tiền của cho đền thờ. Nhưng Chúa Giê-xu dạy rằng điều quan trọng không phải là dâng bao nhiêu mà là động lực nào khiến người đó dâng hiến.

 

Đã nhiều năm quakhông một ai dám thốt một lời nghịch lại với giới lảnh đạo nhà hội. Nhưng Chúa Giê-xu thấy xuyên qua bộ mặt giả hình và tham lam của họ, và gọi họ là mồ mã tô vôi trắng.

 

CHÚA GIÊ-XU LÀ MỘT NHÀ CẢI CÁCH

 

Những người Naxalites tại Ần-độ và Quân Đội Cộng Hòa Ái Nhĩ Lan tại Belfast là những nhà cách mạng, nhưng không phải là nhà cải cách. Nhà cách mạng chống lại hệ thống cai trị đã có sẵn, nhưng nhà cải cách tiến một bước xa hơn. Người đó đề nghị những phương cách khác để thay thế. Chúa Giê-xu không những lên án sự giả hình và kiêu ngạo thuộc linh trong thời Ngài, mà còn cho họ biết cách nào để khắc phục nó.

 

Ngài không những cho người Do Thái biết rằng tất cả những việc cúng bái của họ sẽ không đem họ đến thiên đàng, mà còn chỉ cho họ một con đường dẩn đến sự hiện diện của Thiên Chúa. Ngài không những cho người đàn bà tại giếng Si-kha biết rằng nước mà bà đi múc mỗi ngày sẽ không làm hết cơn khác thuộc linh, mà còn ban cho bà nước hằng sống.

 

Đấng Christ có một mục đích rỏ-ràng khi đến trần gian, đó là thay đổi bản chất của con người. Người dạy cho Ni-cô-đem một nhà thần học quí phái và đábg kính đương thời rằng tuân giữ luật pháp chưa đủ. Mọi người cần phải được "tái sanh".(Giăng 3:3)

 

Sự cải cách mà đấng Christ muốn mang đến cho đời sống và lối suy nghĩ của nhân loại là một sự cải cách gây chấn động thế giới. Ngài dạy mọi người rằng yêu thương người lân cận chưa đủ, họ phải yêu thương kẻ thù nghịch mình nữa! Ngài dạy rằng không phải chỉ những tội lổi xảy ra bên ngoài như giết người hay vô đạo đức mới là điều quan trọng, Đức Chúa Trời còn xét đoán loài người qua tư tưởng thầm kín là động cơ thúc đẩy những hành động đó. Ngài dạy rằng việc bố thí, làm lành hay hành hương sẽ không mang họ đến với Thượng Đế; chỉ đức tin trong Ngài là bí quyết của vấn đề.